Nhìn vẻ mặt đau đớn của chị, dáng đứng cóm róm vì đau nên lương tâm nghề nghiệp lại trỗi dậy. Tôi bảo chị ta hôm sau mang kết quả khám bệnh xem sao… và chị bán rau mừng rỡ khi biết tôi là bác sĩ. Thế là chị bán rau lấy điện thoại đã chụp sẵn kết luận khám bệnh cho tôi. Xem xong tôi chỉ tay vào đống rau chị đang bày bán và nói:

– Bệnh của chị không cần dùng thuốc gì cả ngoài mấy thứ này, chị bán thuốc hằng ngày không biết.

Nghe câu nói xa xôi của tôi, chị bán rau ngơ ngác lắm, rồi bảo tôi giúp, xem phải dùng thuốc gì, mua ở đâu? Tôi giải thích rõ là chị bị thoái hóa kèm thoát vị, chỉ cần đắp thuốc và nghỉ ngơi ít ngày là khỏi. Rồi tôi cầm lên 1 mớ lá xương sông đưa cho chị, bảo đó là thuốc chị cần dùng, đồng thời bày cho chị ấy cách dùng:

– Lá xương sông tươi giã nát trộn với dấm.

– Hoặc lá xương sông, lá cúc tần – hai thứ giã nát đắp dọc sống lưng.

Đắp lá nên nhiều một chút, ngày nào cũng đắp và kết hợp nằm phản cứng như sập gỗ, hoặc giường không có đệm (tránh nằm đệm lún) và ít vận động là được.

– Ngoài ra hằng ngày dùng lá xương sông đun uống thay nước nữa.

Sau đó tôi thấy chị nghỉ bán hàng gần chục ngày thì yên tâm là chị đã làm theo lời tôi dặn và đang ở nhà đắp thuốc. Hôm tôi ra chợ thấy chị đã quay lại bán hàng, dáng dấp khỏe mạnh, nhanh nhẹn thì biết chị ấy đã khỏi bệnh. Thấy tôi đi ngang qua chị ấy đã tíu tít gọi và níu ngay lại:

– Chú gì ơi, chú bác sĩ ơi…

– Vâng, chị thế nào rồi? – Tôi hỏi lại.