Phật gia giảng: “Cái gì của mình sẽ là của mình.” Vì vậy, dẫu người khác có nợ bạn thì cũng đừng đem lòng oán thán, bởi Trời xanh luôn an bài tốt nhất cho người lương thiện, rồi đến một ngày sẽ hồi báo lại cho bạn những điều tốt đẹp hơn.

Người xưa dạy: “Chịu thiệt là phúc”. Phúc phận ấy có được từ trong khổ nạn, giữa chốn hồng trần nhiều người không thấu hiểu đạo lý ấy, suốt đời cứ oán hận mãi không thôi, tâm trí chẳng mấy lúc yên mà cũng chẳng đắc được thứ gì.

Tiền chỉ là vật ngoài thân, chúng ta không nên vì nó mà chẳng màng sống chết. Con người sống ở đời, quý ở chỗ giàu mà có đức, những thứ còn lại đều là hư vô, khi sinh không mang theo đến, khi tử chẳng mang theo đi.

Công việc nhân gian tuy bộn bề là vậy nhưng quy luật của trời đất lại rất công bằng. Đừng quá truy cầu mà dính mắc vào những điều không phải của mình, cái gì là của bạn sẽ là của bạn, nếu không phải của bạn dù có cưỡng cầu cũng chẳng được đâu.

Tôi đã được nghe lại một câu chuyện. Từ xa xưa người dân của một ngôi làng nọ, ai ai cũng đều tín ngưỡng tin vào thần Phật. Cứ đến tết nhà nào cũng làm bánh nếp vừa để thành kính dâng lên thần Phật vừa để làm quà biếu.

Có một gia đình rất nghèo, vì không có tiền mua gạo nếp nên chỉ có thể dùng ngô làm bánh để bày tỏ lòng thành. Khi làm xong những chiếc bánh đầu tiên, anh cung kính dâng lên bàn thờ và khẩn cầu: “Con nghèo quá, nhà chẳng có tiền, chỉ có thể dùng ngô để làm bánh kính dâng lên Ngài, xin ngài tha tội và nhận lấy tấm lòng thành của con”.

Khi vừa nói dứt lời, thì anh ta nghe thấy tiếng nói vọng lại từ trong không gian: “Anh đã cung kính ta như vậy, thế thì ta sẽ giúp anh!”. Lời nói vừa dứt, người đàn ông nghèo thấy trên bàn có tám thỏi vàng. Anh giật mình và vội vàng hỏi lại: “Thưa thần, sau này con làm thế nào để hoàn trả Ngài?”. Thần trả lời: “Ngươi hãy trả cho một người có tên là Đông Lai Vũ”.

Người nghèo nọ bắt đầu dùng tám thỏi vàng này để làm ăn buôn bán, lâu dần cuộc sống của anh trở nên khấm khá hơn. Có một hôm anh ta đi ra ngoài để làm ăn, vừa đúng lúc trời mưa to mây đen kín trời. Anh đi tới một nơi không có thôn làng cũng không có quán trọ thì sấm chớp ầm ầm.

Bỗng anh phát hiện xa xa có một nhà dân nên vào tá túc nhờ, đây cũng là một gia đình rất nghèo khó. Đến nửa đêm vợ người chủ nhà chuyển dạ, người chồng phải đi ra ngoài tìm bà đỡ. Sau khi đứa bé được sinh ra, bà đỡ nói, nhà cậu ở phía đông, đêm nay trời lại đang mưa, cậu hãy đặt tên cho thằng bé này là Đông Lai Vũ đi! Vừa nghe thấy cái tên Đông Lai Vũ, người này giật mình bỗng nhớ tới lời Thần dặn – “Trả tiền cho người có tên Đông Lai Vũ” năm xưa. Sáng hôm sau anh lấy trong túi ra tám thỏi vàng đưa cho chủ nhà. Nhưng chủ nhà dứt khoát từ chối, nói không dám nhận gì cả.

Anh chủ nhà kể lại, tối qua sau khi vợ mình sinh xong, vì để tìm nơi chôn dây rốn của con, anh ra sau nhà đào góc vườn lên và đào được một hũ vàng. Do vậy anh không muốn nhận thêm gì nữa. Người đàn ông nọ kể lại câu chuyện thần Phật hiển linh ngày xưa của mình và nhất quyết vẫn khăng khăng muốn tặng lại gia đình kia 8 thỏi vàng. Không còn cách nào khác người chủ nhà liền nhận lại vàng và làm 8 cái bánh nếp, rồi cho 8 thỏi vàng vào trong đó và tặng lại anh chàng kia để mang đi ăn đường.

Người đàn ông nọ rời khỏi gia đình kia, đang đi trên đường thì gặp một người bán hàng rong gánh một gánh hàng nặng đi qua. Anh liền hỏi người bán hàng rong có muốn mua bánh nếp không? Người bán hàng rong trả lời có, hàng gì anh cũng bán! Thế là người bán hàng rong mua lại tám cái bánh nếp có chứa tám thỏi vàng.

Người bán hàng rong vừa đi vừa rao bán hàng trên đường, thì vào tới đúng nhà gia đình vừa sinh con nọ. Người trong nhà nghe thấy rao bán bánh nếp, liền ra mua tám cái bánh nếp kia mang về, nhìn kỹ lại thì phát hiện ra đó chính là tám cái bánh nhà mình đã làm!

Xem ra đây đúng là ý trời rồi! Thế là gia đình nọ lấy vàng trong tám cái bánh nếp ra, cho vào trong hũ đang đựng những thỏi vàng đã đào được, thì phát hiện ký hiệu trên tám thỏi vàng đó giống hệt những thỏi vàng khác trong hũ.

Thế mới có câu nói rằng: “Những thứ vốn dĩ là của bạn, đi một vòng rồi sẽ trở về tay bạn, còn những thứ không dành cho bạn, dẫu cho có dày công cất giấu hoặc nâng niu, một ngày nào đó cũng sẽ biệt tăm mà biến mất khỏi cuộc đời bạn mà thôi.”

Nhân cách đạo đức của người xưa rất gần gũi với văn hoá thần truyền, họ tin tưởng vào sự tồn tại của thần Phật, và luôn tâm niệm trên đầu ba thước có thần linh. Bởi vậy nên họ làm việc gì cũng rất cẩn trọng, giữ gìn đạo đức phẩm giá, không tham lam, họ tin rằng mọi sự đều có an bài sắp đặt của thượng đế.

Chúng ta không nên nghĩ rằng có thể sống vui vẻ với những gì mình giành giật được, nó chỉ là thỏa mãn lòng hư vinh đồng thời ve vuốt cái tôi quá lớn mà thôi. Bởi vì những người ích kỷ thích giành giật, những người như vậy họ đang tự huỷ đi chính tương lai của mình.

Khi chúng ta tin vào sự công bằng của Trời Phật, sống trong thanh thản, nhẹ nhàng, niềm vui trong hiện tại chẳng thể mất đi mà tương lai còn được hồi đáp hết thảy những gì tốt đẹp nhất.

Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay, như thế mới sống được tự do tự tại thực sự. Sống thuận theo tự nhiên là một loại trí tuệ, cũng là một loại cảnh giới cao của người giác ngộ.

Nguồn Secretchina

Hằng Tâm