Nhân sinh thế gian thiên biến vạn hóa, sinh mệnh cũng không hề cố định mà luôn vận động không ngừng, biết thay đổi bản thân thì Thiên thượng sẽ không hề bạc đãi.

1. Trên chặng đường đời, phải trải qua mưa gió mới mong đến một ngày bình yên, phải dấn thân vào đêm đen mới đến được ngày mai trời sáng.

2. Rất nhiều người ngẩng đầu phấn đấu, cuối cùng nhìn lại, cái giành được chỉ là phù du, là vật ngoài thân mà thôi. Những người có sự nghiệp thuận lợi nhất, tiến bộ nhanh nhất thường là những người đã hiểu và biết cách “cúi đầu”.

Cúi đầu không phải nịnh hót, bợ đỡ, cũng không phải yếu nhược mà là sự thấu hiểu nhân sinh, biết được khả năng của bản thân nên sẵn sàng đối mặt với hiện thực, khiến tầm nhìn của mình trở nên rộng rãi thoáng đãng. Đừng tự ti hay kiêu ngạo, hãy là chính bản thân mình. Cứ coi cuộc đời như một sân khấu lớn, và bạn là một nhân vật trong vở kịch ấy. Hãy nhập vai tốt nhất có thể để đặt định những giá trị cho tương lai.

3. Con người quá ‘vuông’ sẽ tổn thương người khác, quá ‘tròn’ sẽ làm người khác phải tránh xa. Vì vậy, làm người nên vừa tròn vừa dài (hình bầu dục). Ý là trong cuộc sống chúng ta không nên quá cứng nhắc, cũng không nên quá tự cố chấp với quan điểm của bản thân. Khi làm bất cứ việc gì, trước tiên hãy nghĩ cho người khác cân nhắc vì người khác.

4. Lời đồn là chữ viết trên mặt nước, vốn không thể tồn tại lâu nhưng lại lan truyền như vũ bão.

5. Ông trời ban cho mỗi người một cảm nhận riêng mà chỉ có duy nhất bản thân họ mới biết họ là người như thế nào. Do vậy, để có thể chạm tay vào đỉnh vinh quang, trước hết bạn cần hiểu rõ bản thân mình, biết đặt ra một mục tiêu rõ ràng để bước tới.

6. Cuộc sống chính là quá trình không ngừng thu nạp rồi lại buông đi, để sau cùng chỉ còn lại một thứ: Sự đơn giản, thoải mái. Cảnh giới trí tuệ thâm sâu chính là biến cái phức tạp thành cái giản đơn.

7. Tin vào chính mình quan trọng hơn dựa vào người khác, cầu mình chứ không cầu người mới là minh trí.

Biên tập Lưu Thủy