Cuộc đời không phải lúc nào cũng cần nói những lời dệt gấm thêu hoa. Khi vui qua lại xã giao, khi buồn tận tình thăm hỏi, lúc người khác cần thì luôn sẵn một bờ vai, nghe nhẹ nhàng dung dị là vậy, nhưng ý nghĩa lại lớn lắm thay.   

Lời nhắn gửi đầu tiên

Nơi đông giữ miệng, nơi loạn giữ tâm: Để không gặp hoạ, tránh mắc phải sai lầm đáng tiếc không đáng có, tránh gặp phiền phức chốn thị phi. Làm người thì luôn ngẩng cao đầu, nhưng trước công việc hãy biết cúi đầu.

Có những quyết định không nên đợi, có những cuộc hẹn không nên mãi đứng chờ, rất nhiều việc chẳng cần tranh dành mà có, nếu phúc phận của mình thì chẳng thể đến tay ai, nếu không phải của mình thì cầu mong cũng không thể được.

Tất cả mọi nỗ lực cố gắng là để làm cho mình, tu tâm dưỡng tính, tạo dựng uy đức cho thân. Dù có là bậc phú quý thì trong tâm giữ điều thanh tịnh. Khi đối diện thực tại, tận hưởng kiếp sống thanh tao, khiến người hạnh phúc, tâm mình thêm vui.

Nếu bạn dành cho người khác một lối thoát cũng là lúc bạn đã cho mình một lối đi

Giúp được người khác cũng là một niềm vui, đó cũng là cơ hội và hy vọng của mình. Khi bạn có đủ khả năng để bao dung thêm một ai đó, chính bạn sẽ cảm nhận được vai trò và vị trí của bạn.

Theo quy luật của tự nhiên, con người cũng như vạn sự vạn vật trên trái đất sống được là nhờ biết nương tựa vào nhau. Cuộc sống này hạnh phúc khi bạn có được chính là do bạn biết cách gieo mầm từ lúc cho đi, khi biết cho đi chúng ta bỗng nhiên trở nên giàu có.

Những nỗi khổ của đời người

  • Không thể nhìn thấy sự thật của rất nhiều điêù tốt đẹp trong xã hội ồn ào, náo nhiệt.
  • Không quên được niềm vui trong quá khứ.
  • Không thể bước qua chuyện tình cảm, đắm chìm trong nỗi đau khổ của ngày hôm qua.
  • Mãi chẳng thể buông.

Thanh tỉnh, thản đãng, thông minh, trí huệ

Cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ nhìn thấy cái sai của người khác, nếu bạn không thể nhìn thấy được thiếu sót của mình thì có lẽ bạn không tỉnh. Bởi vậy nếu thấy người khác sai thì hãy tĩnh lặng quan sát chính mình.

Thành tâm sửa sai, thản đãng thông thái mới nhìn ra được ưu điểm của mình, minh mẫn hơn có thể nhìn ra ưu điểm của người khác. Học được ưu điểm của người khác mà phát huy thì đó chính là trí huệ.

Quy tắc làm người

  • Đừng bao giờ nghĩ mình khôn hơn người khác, nếu được hãy biết lùi lại phía sau để cơ hội toả sáng cho họ.
  • Nếu được xin đừng xem thường người khác, hiện tại nếu không may bạn đang thấy không có ai vừa mắt thì chẳng mấy chốc cuộc sống của bạn sẽ giống như ngồi trên xa mạc.
  • Không nên nghĩ phải tranh luận với ai đến cùng, kính trên nhường dưới, tôn trọng người cũng chính là tôn trọng mình.

Biết nhìn nhận người khác đúng mực

  • Người ở cảnh giới cao nhất, lặng lẽ làm việc, cuối cùng thành công; người trung bình bận rộn làm việc, cuối cùng cũng thành công; còn người thấp hơn thì khua múa rầm rộ, ai ai cũng biết việc họ định làm, cuối cùng việc đó thất bại.
  • Người trí huệ cao nhất, khi tại vị vẫn có thể minh bạch mọi chuyện; người ở tầng thứ hai, khi thoái vị mới minh bạch mọi chuyện, loại người còn lại đến chết vẫn không thể minh bạch nổi chuyện gì.
  • Người có bản sự, không nóng giận; người ở tầng thứ hai có bản sự, có nóng nảy; người còn lại vừa nóng nảy lại không có bản sự.
  • Người thực sự có uy thì không oán không giận, không ngại đối diện với khó khăn, biết lấy cái sai của người khác để nghiêm khắc với bản thân mình.

Giữa con người với nhau trên cuộc đời này tất cả là bởi chữ duyên

Có những cuộc gặp gỡ chỉ là một cái duyên, có những phút chạm mặt lướt qua đời nhau cũng là cái phận. Duyên – phận chính là cái mà ông trời đã từng sắp đặt.  Mãi không rời xa trong suốt cuộc đời chính là người nhà, thường xuyên bên mình là duyên bạn bè….

Không phải tất cả biết người biết mặt mà đã biết lòng

Bởi vậy dù có những mối quan hệ thân cận thế nào cũng nhớ dành lại một lối cho mình lui, hãy cho phép mình được tự do trong một ngăn bí mật của cuộc sống mà không ai biết, ít nhất khi hoạn nạn cũng còn lối để về.

Nếu có thành công cũng không nên kiêu ngạo, có định cống hiến đến mấy thì cũng lưu lại cho mình một phần. Tâm an nhiên thuận theo trời đất mà diễn.

Hằng Tâm biên tập