Mỗi người chúng ta sinh ra trên đời, đều mang trong mình hạt giống thiện lương. Nhưng giữa cuộc sống hiện đại ngày nay người thì chọn theo con đường hành ác, có người lựa chọn nuôi dưỡng thện lương trong mình. Thiện lương như hoa nở thì phúc báo cũng sẽ theo đời.

Trong tâm chứa thiện niệm trời Phật phù hộ, lòng mang chân thành phúc báo tự đến

Trong “Đạo đức kinh” đã nói rằng: “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân”, ý nói đạo trời không tư vị ai, chỉ gia ân cho người có đức. ‘Thiên đạo vô thân’, là vì đạo trời không có chỗ nào mà không bao lấy, không có chỗ nào mà không dung chứa, đối xử với thế gian vạn vật đều như nhau.

‘Thường dữ thiện nhân’, là vì người lương thiện luôn tạo phúc cho mọi người, ban ơn cho bản thân, tự nhiên mà được ông trời ưu ái. Đạo trời đối xử với chúng ta đều công bằng như nhau. Vậy nên, có thể làm được một người thiện lương hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân của chúng ta.

Tâm giữ thiện niệm không phải điều gì quá khó khăn

Không vì tiền tài, địa vị danh vọng mà tính toán với người, không vì lợi ích mà tổn thương người khác, không dùng thủ đoạn hãm hại người, không tìm cách để giày vò người khác. Hãy đơn giản và đừng tính toán, hãy hiền lành và đừng ác độc, hãy sống chân thành và đừng dối trá.

Đối với cha mẹ thì hiếu kính; đối với bạn bè thì chân thành; đối với người bạn đời thì quý trọng; đối với đồng sự thì nhiệt tình. Đối xử tử tế với mọi người xung quanh, quan tâm đến những người thân bên cạnh, làm gì cũng phải nhìn lại bản thân để tu dưỡng.

Bố thí cho người khác phải dùng tình thương, ban thưởng cho người phải dùng nhân ái, chỉ cần tinh thần lúc nào cũng vui vẻ thì phúc lộc cũng luôn bên mình. Tăng Tử nói: “Người trong lòng còn có thiện niệm, cho dù phúc báo còn chưa đến, nhưng tai họa thì đã rời xa”.

Thực ra, phúc báo không phải do người khác, cũng không phải ở một nơi nào đó, mà chính là ở sự tu hành của bản thân mình

Trong sach “Cảnh thế thông ngôn” có ghi lại một câu chuyện nhỏ: Vào thời cổ đại, ở phía Đông thành Vô Tích có hai vợ chồng nhà Lữ Ngọc. Hai người có một cậu con trai duy nhất tên là Hỉ Nhi. Lúc Hỉ Nhi vừa được ba, bốn tuổi, khi đi xem hội đèn lồng bị bọn buôn người bắt cóc.

Tìm kiếm khắp nơi, hai vợ chồng cũng không thể tìm thấy con, đành phải tìm tới một nhà giàu có vay tiền, rồi đi ra ngoài tìm con. Đoạn đường này núi cao nước sâu, lộ phí lại có hạn, Lữ Ngọc đành phải buôn bán một chút ven đường để kiếm thêm lộ phí, thật vô cùng gian nan.

Đến một ngày đang đi đường thì nhặt được một bao vải màu xanh, bên trong có chứa hai trăm lượng bạc. Lữ Ngọc mặc dù nghèo khó, nhưng biết rằng tiền tài bất nghĩa không thể lấy, liền đứng ở đó chờ đợi, cuối cùng bạc cũng được trả về cho chủ nhân.

Người mất của vô cùng cảm kích, nhiệt tình mời Lữ Ngọc đến nhà ông ta làm khách, khoản đãi rượu quý cơm ngon, còn muốn tặng thêm một chút tiền để tạ ơn. Lúc này, Lữ Ngọc đương nhiên không chịu nhận, người mất của thấy nhân phẩm của anh ta thật đáng ngưỡng mộ, liền hỏi anh ta có con trai không, muốn cho kết đôi với con gái của mình để làm thông gia.

Nhắc tới chuyện thương tâm, Lữ Ngọc xúc động, liền đem chuyện con nhỏ bị lạc đường, rồi phải ra ngoài tìm con như thế nào, kể chi tiết cho người kia biết. Người mất của cũng đồng cảm, liền muốn giao lại đứa bé sai vặt cho Lữ Ngọc, để làm con nuôi phụng dưỡng sau này. Ông trời có mắt, đứa bé sai vặt mà người mất của giao cho Lữ Ngọc lại chính là Hỉ Nhi.Câu chuyện kết thúc có hậu, Hỉ Nhi cùng con gái của người mất của ký kết hôn ước, sau khi hai người  ấy kết hôn, con cái của bọn họ cũng đều thành đạt.

Sống thiện tâm làm việc thiện, không chỉ giúp cho bản thân, còn giúp cho gia đình thịnh vượng, tạo phúc cho con cháu đời sau. Đó chính là trong tâm chứa thiện niệm tất sẽ được ông trời phù hộ, lòng mang chân thành phúc báo sẽ tự đến.