Một sinh viên đang trong kỳ nghỉ hè và anh ta đến phụ giúp tại cửa hàng bán bánh bao do cha mẹ anh ta mở.

Nhìn thấy những chiếc bánh bao hấp nóng hổi, thơm và trắng anh ta thèm quá liền lấy một chiếc để ăn. Mẹ anh ta nhìn thấy và ngay lập tức bà lấy chiếc bánh khỏi tay anh ta và nói: “Bánh của chúng ta có màu trắng vì nó có thêm chất làm trắng, còn bánh bao hấp của chúng ta có mùi thơm là vì có hương liệu, chúng không tốt cho sức khỏe của con, đừng ăn.”

Nếu con đói, hãy chạy sang cửa hàng bên cạnh để mua một chiếc bánh chiên hạt vừng.

Chủ cửa tiệm bánh hạt vừng trông rất tử tế, anh ta rất phấn khởi khi thấy hàng dài khách hàng đang đứng xếp hàng chờ mua bánh của anh ta.

Khi anh tay quay lại thì bất ngờ nhìn thấy con trai 10 tuổi của mình đang ăn bánh chiên hạt vừng một cách vui vẻ, anh ta lo lắng và lao tới giật bánh hạt vừng của cậu bé. Rồi anh ta kéo đứa trẻ sang một bên và nói: “Đã bao lần rồi cha đã nói với con nhân thịt trong bánh này là thịt lợn ôi, còn dầu là dầu thải. Nếu con ăn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe. Nếu con đói, con hãy tới tiệm đối diện ăn một bát mì.”

Bà chủ tiệm mì lúc nào cũng vui vẻ phơi phới như gió mùa xuân vì quán ngày nào cũng đông khách.

Cô con dâu của bà đang mang bầu ra phụ giúp quán, cô thấy thực khách ăn uống vui vẻ lại ngon miệng lên không cưỡng lại được mà nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn ăn một tô mì ạ!”

Bà chủ quán, liền bức xúc. Chỉ vào bụng con dâu và nói: “Mì này ngon vì được làm từ đồ nhân tạo, nếu con ăn sẽ không tốt cho cháu trai của mẹ, con có thể sang bên kia mua bánh bao hấp, bánh chiên hạt vừng về ăn là được.”

Xã hội này không biết từ bao giờ lại trở thành như vậy?

Một nơi mà tính mạng và sức khỏe của con người được đổi thành tiền.

Một số người trồng rau thì chỉ muốn bán được giá cao mà phun thuốc trừ sâu đến nỗi chính họ không giám ăn.

Một số người nuôi gà vì muốn chúng mau lớn đẻ trứng nhiều mà tiêm kháng sinh hooc môn tăng trưởng cho chúng nên họ cũng không dám ăn.

Có người nuôi heo mà heo chết vì bệnh vẫn sẽ không chút bận tâm nào mà đem heo chết vì bệnh vào chợ bán.

Nhiều người sản xuất nước giải khát sử dụng chất hóa học pha chế đồ uống chỉ vì muốn tiện lợi và kiếm lời mà không quan tâm an toàn sức khỏe của người dùng nên chính họ cũng không giám uống.

Nhiều công trình thi công cầu bị cắt xén nguyên vật liệu xây dựng họ cũng không quan tâm, họ cho rằng dù sao xây xong mình cũng không đi qua có sập cũng không làm gì được mình.

Nhưng điều đau lòng là người trồng rau không dám ăn rau nhưng lại ăn thịt lợn, trứng gà, uống đồ uống.

Người nuôi gà không ăn trứng nhưng ăn rau, ăn thịt lợn, uống đồ uống.

Người xây cầu không đi cầu nhưng nhà họ do người thi công khác xây dựng.

Những người làm ăn có tâm ơi, xin hãy nhìn xem dùng chất độc hại, thực phẩm bẩn để kiếm lợi, trục lợi, coi tính mạng sức khỏe của người khác như cỏ, bất chấp mọi thứ để kiểm được tiền nhưng rồi điều đáng cười là sức khỏe của chính bạn cũng bị người khác đem đi đánh đổi bằng tiền.

Lòng tốt, sự tử tế giống như một chiếc boomerang và sự độc ác cũng như vậy. Ta đối xử với người khác như thế nào người khác cũng đối xử với ta như vậy, vì lợi ích mà bỏ qua sức khỏe và sự an toàn của người khác thì người khác cũng sẽ đối xử với bạn như vậy. Hôm nay bạn đánh đổi sức khỏe của người khác lấy tiền thì một ngày sức khỏe của bạn cũng sẽ bị người khác đổi lấy tiền.

Xét cho cùng, xã hội là nơi ai cũng có góp phần trong đó, nếu ai cũng hành động vì lợi ích của mình thì một ngày nào đó chính bản thân người đó cũng phải nhận trái đắng.

Đừng để lòng tham nhỏ nhoi ích kỷ làm hại người khác và hại chính bạn, hãy để người khác được lớn lên trong một môi trường lành mạnh và an toàn thì khi đó chính bạn cũng được lớn lên trong một môi trường lành mạnh và an toàn.

Bạn nói rằng xã hội đã là như vậy, tôi không làm vậy thì tôi lấy gì mà ăn nhưng nếu mỗi người đều nghĩ như bạn và không ai nguyện ý thay đổi trước, không ai muốn vì người khác vậy thì xã hội này, đất nước này mãi mãi sẽ không thể tốt đẹp lên, người xưa có nói rằng không tiến lên được thì chính là thụt lùi không có chuyện đứng yên.

Chúng ta đi ra nước ngoài và ngưỡng mộ sự văn minh, tiến bộ của đất nước khác nhưng bạn không nghĩ mà xem sự văn minh lịch sự tiến bộ ấy cũng chính từ những người dân nước họ gây dựng nên. Vậy thì tại sao chúng ta không thể, chúng ta có thể học và rèn luyện để trở nên tử tế và tốt bụng hơn.

Vậy mới nói không làm hại người khác đã là một điều đại thiện!

Bạn nghĩ gì về vấn đề trên hãy cho tôi biết ở bình luận bên dưới?

Biên tập: Thiên Hà