Cổ nhân có câu: “Lưới trời tuy thưa mà khó lọt”, trong lịch sử có những vị Hoàng đế dù đang ngồi ở ngôi cao tột bậc nhưng vì phỉ báng Thần Phật mà phải chịu báo ứng khốc liệt.

Bắc Ngụy Thái Võ Đế Thác Bạt Đào

Năm 438, Thái Võ Đế hạ chiếu lệnh các tăng lữ từ 50 tuổi trở xuống phải hoàn tục, để giải quyết vấn đề thiếu nguồn binh sỹ. Năm 444, ông ta lấy lý do Phật pháp làm “các hoạt đông mê tín”, lại hạ chiếu xua đuổi tăng lữ. Năm 446, ông ta nghe theo lời của trọng thần Thôi Hạo, đã ban hành chiếu diệt Phật tàn bạo nhất: Đập vỡ, thiêu đốt tượng Phật và kinh Phật, phá dỡ chùa chiền, chôn sống tăng lữ.

Đương thời, một đạo sỹ ở Bắc Ngụy là Khấu Khiêm Chi đã khuyên Thôi Hạo không nên làm như vậy, đồng thời bảo với Thôi Hạo rằng: “Ông sau này sẽ bị giết, hơn nữa còn chịu cái họa diệt môn (giết cả gia tộc)”. Nhưng Thôi Hạo không nghe theo.

Bốn năm sau, Thôi Hạo do biên soạn viết Bắc Ngụy quốc sử, đã phạm húy với Thái Võ Đế, bị Thái Võ Đế giết chết, đồng thời tiêu diệt cả gia tộc Thôi Hạo. Trước khi hành hình, Thôi Hạo bị chở trên một cái xe không mui, quan lại còn cho 10 người đái vào miệng ông ta. Cứ như thế đi được mấy dặm, Thôi Hạo không chịu nổi khốn khổ kêu la lớn cầu xin. Thôi Hạo khi sống chịu 5 cực hình đánh roi, đánh gậy, tống giam, lưu đày và tử hình. Xưa nay những người bị phán xử tử hình chưa ai từng phải chịu nỗi nhục như thế này. Hơn nữa, những dòng họ quan hệ nhân thân với Thôi Hạo tất cả đều bị xử tử, diệt sạch gia tộc.

Sau đó 2 năm, Thái Võ Đế đang đỉnh cao như mặt trời giữa trưa, bị hoạn quan giết chết, tuổi mới 45. Hai con trai của Thái Võ Đế (thái tử và Cung Tông) cũng lần lượt chết trong tay hoạn quan.

Năm 452 Văn Thành Đế kế vị, lập tức vãn hồi lỗi lầm của ông nội, tái hưng Phật Pháp. Hang đá Vân Cương là do Văn Thành Đế hạ chiếu xây dựng. Từ đó quốc thái dân an, tạo nền móng cho Ngụy Hiếu Văn Đế sau này phục hưng quốc gia.

Hậu Chu Thế Tông Sài Vinh

Năm thứ 2 Sài Vinh kế vị, tháng 5 năm 955 hạ chiếu đại hủy hoại chùa Phật. Phật Pháp chùa chiền trong nước, trừ chùa có hoàng đế đề chữ thì có thể giữ lại, mỗi huyện chỉ được giữ lại một chùa, còn lại đều phá hủy hết. Toàn quốc phá dỡ 30.360 chùa, tiêu hủy tượng Phật đúc tiền, gần một triệu tăng ni bị ép hoàn tục.

Chùa Đại Bi Trấn Châu có một pho tượng đồng Quán Thế Âm Bồ Tát vô cùng linh nghiệm, người đập tượng đều gẫy tay mà chết, không ai dám động đến nữa. Sài Vinh đích thân dùng búa lớn bổ vào phần ngực tượng Bồ Tát.

4 năm sau, Chu Thế Tông Sài Vinh đột nhiên phát bệnh, ngực mọc cái nhọt ác. Sau đó không lâu, cái nhọt ở ngực vỡ mà chết. Nhà Hầu Chu cũng mau chóng bị Triệu Khuông Dận tiêu diệt. Sau khi Triệu Khuông Dận lên làm hoàng đế triều Tống, ghi nhớ lời căn dặn của hòa thượng Ma Y, trùng tu xây dựng chùa chiền, ban ruộng đất cho chùa chiền, ra sức hoằng dương Phật Pháp, quốc gia an định phồn vinh, Phật Pháp cũng theo đó mà hưng thịnh.

Tôn Hạo, hoàng đế nhà Đông Ngô

Vào thời Tam Quốc, Tôn Hạo hoàng đế của nhà Đông Ngô đã tìm thấy một bức tượng Phật bằng vàng trong hoa viên ở hậu cung. Sau khi tìm hiểu, Tôn Hạo biết bức kim tượng Phật này có nguồn gốc từ Ấn Độ. Pho tượng đã được vua Ấn Độ Ashoka (A Dục Vương) làm ra và đặt trong cung điện để bảo an, còn bằng cách nào mà bức tượng này lại chôn dưới đất như vậy thì không ai có thể giải thích được.

Bởi vì Tôn Hạo vốn không tin Phật, hơn nữa còn có thái độ tàn bạo, bất kính với Phật nên ông ta đã sai người đem kim tượng Phật đặt ở nơi dơ bẩn rồi sai người đổ phân lên đó. Tôn Hạo cùng với các quần thần của mình rất thích thú khi chứng kiến cảnh tượng ấy.

Tuy nhiên, niềm vui không được bao lâu thì toàn thân Tôn Hạo bị sưng phù thũng và đặc biệt bị đau đớn ở phần kín đáo của mình. Điều này khiến ông ta đau đớn đến mức thường kêu than thống thiết. Trước sự việc trên, Thái Sử (một vị tiểu tướng trong triều) đã bói toán và nói rằng: “Đó là do xúc phạm đến đại Thần Tiên”. Vì thế Tôn Hạo đã hạ lệnh cúng tế tất cả các tượng Phật ở tất cả các chùa, thế nhưng căn bệnh của ông ta không hề có chuyển biến gì.

Về sau, một cung nữ vốn là người tin vào Phật Pháp khuyên ông đến chùa cầu phúc. Tôn Hạo hỏi: “Phật là một vị Thần phải không?” Cung nữ trả lời: “Bẩm, đúng như vậy ạ”. Tôn Hạo nghe xong có phần tỉnh ngộ, dường như ông ta đã nhận ra việc vũ nhục kim tượng Phật là việc sai trái nên kể lại sự tình ấy với cung nữ này. Cung nữ lập tức mang kim tượng Phật vào đại điện và lau rửa nhiều lần với nước trong sạch. Sau đó, cô đốt hương và khấn nguyện sám hối. Tôn Hạo cũng quỳ thú tội và thỉnh cầu lòng tha thứ. Ngay sau đó thì vị Hoàng đế này đã không còn cảm thấy đau đớn toàn thân như trước nữa.

Về sau, Tôn Hạo còn sai người đến miếu tự thỉnh mời vị hòa thượng Khang Tăng Hội đến giảng giải Phật Pháp. Vị hòa thượng đã giảng giải chi tiết tỉ mỉ Phật Pháp cho Tôn Hạo nghe. Đồng thời ông còn giảng chi tiết về luật nhân quả báo ứng, Tôn Hạo hiểu ra và đã rất hối tiếc về những gì mình đã làm lúc trước. Tôn Hạo còn cho tu sửa chùa chiền và làm nhiều việc công đức. Hơn 10 ngày sau, Tôn Hạo đã hoàn toàn bình phục.

Minh Nguyệt T/H