Tương truyền, thời xưa có một người đàn ông rất giỏi về phong thủy và xem tướng. Những gì ông xem đều sẽ ứng nghiệm. Sau khi nghe được danh của thầy phong thủy kia, thì có một người tên là Tôn Bộ Tào sinh lòng muốn thử tài vị thầy tướng này. Vì thế, Tôn Bộ Tào đã mở một yến tiệc chiêu đãi đồng liêu và mời thầy tướng đến.

Đồng thời, để thử tài thầy tướng Tôn Bộ Tào chọn ra một số người hầu có tướng mạo tốt và đổi trang phục với một vị quan là khách mời. Những người hầu sau khi được đổi y phục thì ngồi bàn trên, những vị quan mặc trang phục của người hầu thì ngồi bên dưới

Yến tiệc bắt đầu, vị thầy tướng nhìn lên bàn trên rồi cười nói: “Tỳ nữ sao có thể học làm phu nhân, chẳng phải là vượt quá bổn phận của mình sao?” Nói xong, vị thầy tướng mời những vị khách ngồi bàn dưới lên bàn trên ngồi. Khi đến lượt của Tôn Bộ Tào thì vị thầy tướng dường như không để ý. Tôn Bộ Tào tươi cười nói: “Những vị quan khác ngài nhận biết rất đúng, nhưng đến chỗ ta sao lại như vậy.”

Vị thầy tướng kinh ngạc nói: “Tướng cốt của ngài không đầy đặn, không phải người làm quan, nhưng hàm răng thì lại vô cùng cao quý đúng lúc nãy ngài nhấc chòm râu lên ta mới nhìn thấy rõ, cũng coi như là được mười mà mất một.” Tôn Bộ Tào trong lòng cảm thấy không vui nên bỏ vào trong phòng.

Mẹ của Tôn Bộ Tào thấy vậy liền hỏi nguyên nhân tại sao, thì ông kể hết sự tình ở ngoài yến tiệc ra, bà mẹ nghe xong ngạc nhiên nói: “Kỳ lạ thật! Năm con vừa mới sinh, nhà ta còn rất nghèo và vất vả. Một ngày mẹ chợt nghe thấy trong không trung vọng ra tiếng nói: ‘Nhà này làm được việc thiện nên phải sinh được một đứa con tốt. Nhưng đáng tiếc là tướng cốt đã trưởng thành rồi nên chỉ còn cách thay cho đứa bé một hàm răng phú quý.’ Mẹ nghe xong thì rất hoảng hốt và không kể chuyện này với ai. Bây giờ vị thầy tướng kia nói ra rồi, quả là kỳ nhân dị sĩ.”

Thời xưa gia đình của Tôn Bộ Tào vốn dĩ rất nghèo. Cha của ông phải dạy học ở phương xa để kiếm tiền nuôi sống cả gia đình. Tích góp được bao nhiêu thì cuối năm sẽ mang về nhà. Cuối năm ấy, cha của Tôn Bộ Tào trên đường về quê thì gặp một người phụ nữ ôm một đứa trẻ đứng ở bên sông mà khóc lóc. Nguyên lai chồng của người phụ nữ này làm ăn phương xa nhưng cuối năm nay vẫn chưa thấy về, gia cảnh lại nghèo túng, cuối năm bần hàn quá không còn gì để ăn, tình cảnh bức bách đến mực cả hai mẹ con phải ra sông mà tự vẫn.

Ông nghe xong, trong lòng cảm thấy tình cảnh của hai mẹ con rất bi thương nên đem số tiền của mình tặng cho hai mẹ con. Nhờ thế mà hai mẹ con được cứu sống, nhờ thế mà hôm nay mới đắc được thiện báo.

Còn Tôn Bộ Tào sau khi nghe mẹ kể về thần tích lúc mình còn nhỏ thì liền tỉnh ngộ, ông thay đổi thái độ của mình và ra ngoài tạ tội với vị thầy tướng.

Minh Hoàng biên dịch
Theo NTDTV