Trứng đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mệnh. Đời người cũng vậy, tác động từ bên ngoài là áp lực, nhưng tác động từ bên trong lại là thứ nghị lực phi thường. Nếu như bạn đợi người khác tác động, bạn sẽ phải đối diện với áp lực; nhưng nếu tự mình bật phá, bạn sẽ phát hiện rằng bản thân đã là một sinh mệnh diệu kỳ.

Một người đàn ông tìm thấy một cái kén của sâu bướm. Con sâu dường như đang cố gắng để chui ra khỏi kén. Người đàn ông ngồi xuống và quan sát cái kén suốt hàng giờ nhưng dường như con sâu bướm phải vật lộn rất vất vả mà chỉ tạo ra được một chiếc lỗ nhỏ xíu. Đột nhiên nó dừng lại và dường như kiệt sức, bế tắc.

Người đàn ông quyết định giúp con bướm có thể chui ra ngoài bằng cách dùng kéo cắt lỗ trên chiếc kén rộng thêm một chút nữa. Sau đó, con bướm nhỏ đã có thể thoát ra khỏi kén dễ dàng hơn nhưng cơ thể nó dường như yếu ớt, đôi cánh rúm ró. Người đàn ông vẫn ở đó, chờ cho đôi cánh bướm có thể dang rộng và con bướm bay lên. Tuy nhiên, điều đó không bao giờ xảy ra. Con bướm sẽ chỉ có thể sống phần đời con lại bằng cách bò với cơ thể khuyết tật và đôi cánh rúm ró. Nó không bao giờ có thể bay,

Mặc dù, người đàn ông có lòng tốt, nhưng anh ta không hiểu quy luật của tự nhiên. Cái kén chật hẹp là thử thách để sâu có thể hóa bướm. Chỉ có tự mình nỗ lực thoát khỏi cái kén, chất lỏng trong cơ thể sâu mới chuyển hết sang đôi cánh, giúp nó có thể bay tự do.

Đừng ngại ngần giúp đỡ người khác nhưng hãy giúp đỡ đúng cách. Có câu rằng: Trứng đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mệnh. Đời người cũng vậy, tác động từ bên ngoài là áp lực, nhưng tác động từ bên trong lại là thứ nghị lực phi thường. Nếu như bạn đợi người khác tác động, bạn sẽ phải đối diện với áp lực; nhưng nếu tự mình bật phá, bạn sẽ phát hiện rằng bản thân đã là một sinh mệnh diệu kỳ.

Vậy nên bản thân tự dùng chính sức mình mà vượt qua khổ nạn mới là chân thực nhất, cũng như vậy cho người khác thành quả chẳng bằng để họ làm vai chính để vượt qua, nếu có giúp đỡ thì cũng là cho trải nghiệm, kinh nghiệm, đôi lần trợ giúp; mục đích cuối cùng để họ có thể tìm ra con đường thuộc về riêng mình.

Đôi khi áp lực lại không phải là lời nguyền rủa mà thực là sự chúc phúc âm thầm của trời cao. Đứng trước khó nạn, ta có thể mệt mỏi và chơi vơi, nếu còn trân quý chính mình, ngoài việc đối mặt và vượt qua ta chẳng còn cách nào khác. Vượt qua, sinh mệnh tiến thêm một bước huy hoàng, còn không, bản thân sẽ càng thêm u ám.

Có rất nhiều lúc, điều hạn chế chúng ta không phải là hoàn cảnh xung quanh, cũng không phải là ngôn hành của người khác, mà là chính bản thân ta: Nhìn không rõ, quên không được, buông không xuống, giam hãm bản thân trong những ký ức tối tăm, không dám nghĩ, không tự tin, không hành động, hạn cục bản thân trong một không gian cố định. Nhưng Trời cao cũng ban cho con người rất nhiều “Pháp bảo”: Kiên cường, Nhẫn nại, nhân hậu, lạc quan… lựa chọn bên nào là do tự bản thân quyết định.

Nếu muốn thay đổi chính mình, đạt được hạnh phúc, thành tựu đời người, chúng ta cũng cần quá trình lột xác từ trong chiếc kén của chính mình để bước ra. Chúng ta cần sự nhẫn nại, chịu đựng, và kiên trì – đây chính là quá trình giúp cho đôi cánh của chúng ta không ngừng dài rộng để một ngày bay cao bay xa.

Biên tập Lưu Thủy